Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Đọc báo mới: Câu chuyện trung nghĩa sau trận đấu tại thành Bình Định


Câu chuyện cảm động dưới đây xảy ra vào sắp cuối trận chiến tranh giữa quân Nguyễn và quân Tây Sơn, ghi dấu vào lịch sử sự trung nghĩa của 2 vị tướng quân, làm cho người ta không khỏi cảm thán, theo đọc báo mới. Có thể tìm hiểu thêm đọc báo mới tại https://trithucvn.net/




Theo đọc báo mới, lúc quang đãng Trung mất, vua Cảnh thịnh lên nối ngôi, nhưng chẳng thể ổn định được nội bộ Tây Sơn vốn đã chia rẽ.

Năm 1793, Nguyễn Phúc Anh cho quân vây đánh thành Quy Nhơn của Tây Sơn Vương Nguyễn Nhạc. Bị vây suốt 3 tháng, không còn bí quyết nào khác, Tây Sơn Vương đành phải cầu viện vua Cảnh phồn thịnh dù mối quan hệ 2 bên khi ngừng thi côngĐây chẳng phải chăng đẹp gì.

Vua Cảnh hưng thịnh sai Ngô Văn Sở và Phạm Công Hưng tới giải vây cho thành Quy Nhơn, Nguyễn Phúc Ánh phải cho quân rút về Phú lặng.

Dù Nguyễn Nhạc đã sai mang vàng bạc ra khao thưởng cho quân Phú Xuân nhưng Phạm Công Hưng vẫn chiếm cứ thành Quy Nhơn, ngang nhiên kê biên kho tàng tài sản. Thấy gia tài để lại cho con cháu bị tước đoạt, lại thấy quân Phú Xuân không còn kỷ cương, ngang nhiên cướp bóc coi mình chẳng ra gì, Nguyễn Nhạc uất hận thổ huyết rồi tắt thở.

Câu chuyện trung nghĩa đằng sau trận đấu giữa quân Nguyễn và quân Tây Sơn tại thành Bình Định

Năm 1799, Nguyễn Phúc Ánh cho quân lần thứ hai tiến đánh thành Quy Nhơn. Cuộc chiến quyết liệt diễn ra tại núi Hàm Long phía Nam thành Quy Nhơn. Dù đây là nơi xung yếu nhưng quân Tây Sơn bị trúng kế “điệu hổ ly sơn” nên bị đánh bại. Tướng Võ Đình Tú là một trong “Tây Sơn thất hổ tướng” bị tử trận. Dãy núi Cung Quăng phía Bắc cũng bị quân Nguyễn chiếm.

Theo đọc báo mới, Thành Quy Nhơn bị vây khốn, nhưng đây là thành dễ thủ khó công, nên quân Nguyễn đánh mãi cũng không vào được thành. Nhà Tây Sơn cử hai tướng là trằn quang đãng Diệu và Võ Văn Dũng tới giải vây cho thành Quy Nhơn.

Mặt khác, vua Cảnh phồn thịnh nghe lời nịnh thần nên mật lệnh cho Vũ Văn Dũng thịt nai lưng quang Diệu. Vũ Văn Dũng thấy nai lưng quang Diệu là tướng tài theo Tây Sơn từ ngày đầu sở hữu công lao to, hành động tương tự là vô lý, nên kể hết sự việc cho Diệu biết. Trằn quang Diệu liền cho đại binh quay trờ về Phú Xuân để dẹp hết bọn nịnh thần.

Theo đọc báo mới, khi mà chậm tiến độ, tướng Tây Sơn là Lê Văn Thành trong thành Quy Nhơn chờ mãi không thấy viện binh, lương thực đã cạn nên đầu hàng.

Theo đọc báo mới, Nguyễn Phúc Ánh liền cho đổi tên thành Quy Nhơn thành thành Bình Định, ủy quyền Võ Tánh cùng Ngô Tùng Châu giữ thành rồi về lại Gia Định.

Năm 1800, nai lưng quang quẻ Diệu sau khi đã dẹp hết bọn nịnh thần trong triều liền quyết định cộng Vũ Văn Dũng hành binh lấy lại thành Bình Định. Quân chia khiến thủy bộ, è quang Diệu chỉ huy quân bộ 5 vạn, Vũ Văn Dũng chỉ huy thủy quân 2,4 vạn.

“Không giữ được thành thì phải chết mang thành”

trằn quang Diệu cho quân đánh thành Bình Định. Võ Tánh đưa quân chống lại nhưng vì yếu hơn nên phải cho quân vào trong thành cố thủ.

Thành Bình Định dễ thủ khó công, nên nai lưng quang Diệu ko cho quân đánh vào thành mà vây bên ngoài chờ quân Nguyễn hết lương tất phải đầu hàng. Ông cho đắp lũy dài có chu vi hơn 4.000 trượng bao bọc thành. Vũ Văn Dũng cũng cho thủy quân trấn giữ tại đầm Thị nằn nì. Khi mà ngừng thi côngĐây, Võ Tánh cho người về Gia Định báo tin.

Nguyễn Phúc Ánh nhận tin liền quyết định đến cứu thành Bình Định. Quân Nguyễn quyết định đánh thủy quân Tây Sơn ở đầm Thị nài trước (Xem bài: Trận thủy chiến hỏa công bậc nhất sử Việt vào đầu thế kỷ 19). Vũ Văn Dũng giữ Thị nề hà ko được, thua trận chạy đến cộng trần quang quẻ Diệu ngăn ko cho quân Nguyễn giải vây.

lúc này Nguyễn Văn Thành nhắc Nguyễn Phúc Ánh về kế “thí xe bắt tướng” đã bàn trong khoảng trước, là tạm thời bỏ qua thành Bình Định mà tiến thẳng ra đế đô Phú Xuân. Nhưng Nguyễn Ánh ko muốn bỏ rơi Võ Tánh nên cho quân đánh lên giải vây thành Bình Định.

Quân Tây Sơn trong khoảng trên cao đặt những trọng pháo bắn xuống ngăn quân Nguyễn, nên dù Nguyễn Phúc Ánh đã cố vài lần cho quân tiến lên nhưng lần nào cũng bị đẩy lui.

Thành Bình Định bị vây đã lâu, è quang đãng Diệu cũng muốn chấm dứt nhanh nên vây thành rất chặt, cắt mọi con đường tiếp tế lương thực, tình thế trong thành khôn cùng nguy nan, binh sĩ hết lương ko còn sức để trụ thêm được nữa.

Nguyễn Phúc Ánh cho người bí mật vào thành đưa thư lệnh cho Võ Tánh và Ngô Tùng Châu tìm cách bỏ thành chạy ra hướng biển để hạm đội bên ngoài đón.

Võ Tánh viết thư trả lời Tìm hiểu rằng hiện giờ đại quân Tây Sơn đang tập trung vây thành Bình Định, nên quân ở Phú Xuân (Huế) còn rất mỏng. Ông nói:

“Điều chậm tiến độ tức là ở kinh kì Phú Xuân đang bỏ ngỏ, ví như khi này quân ta chuyển hướng ra Phú Xuân ắt sẽ chiếm được, từ Đó sẽ giúp đổi thay đại cuộc và kết thúc chiến tranh. Phận thần, làm cho tướng mà không giữ được thành thì phải chết với thành, Đó là lẽ hiển nhiên, huống hồ loại chết của thần sẽ góp phần thống nhất sơn hà, vậy hà cớ gì không thể mỉm cười nơi cửu nguyên. Bệ hạ là thiên tử, không được vì tình riêng mà quên đi đại cuộc. Xin chúa thượng hãy cho chuyển hướng đại binh ra Bắc đánh chiếm Phú Xuân”.

Võ Tánh phấn đấu cố thủ trong thành, trong giờ khắc hiểm nghèo vẫn nghĩ đến đại sự chứ ko lo cho bản thân mình, khuyên Nguyễn Ánh không cần cứu mình mà chiếm lấy Phú Xuân, quả là thi thoảng sở hữu.

Nguyễn Phúc Ánh nhận được thư liền cùng các tướng soái họp trên soái hạm, phổ quát người bàn nên cho quân đánh Phú Xuân trước, thành Bình Định giải cứu sau. Tuy nhiên Nguyễn Phúc Ánh ko đồng ý nói:

“Võ Tánh theo ta từ các ngày đầu lập nghiệp, trải qua biết bao lăm cạnh tranh gian khổ, nay nghiệp lớn chưa thành, một ngày vinh hoa chưa hưởng. Ta đi đồng nghĩa với việc đưa Võ Tánh vào chỗ chết, sau này khiến sao với thể ngấc mặt nhìn trần giới mà trị vì?”

không những thế không người nào nghĩ ra kế sách kiêm toàn để giải toả cho thành Bình Định, hơn nữa è quang quẻ Diệu là 1 tướng tài ko dễ đối phó. Tả quân Lê Văn phê duyệt thay mặt các tướng đứng ra can ngăn rằng:


Từ khóa: doc bao moi. Có thể tìm hiểu thêm doc bao moi tại https://trithucvn.net/